读东坡诗

明代 丘浚
东坡居士真天人,文章豪迈如有神。光燄岂但长万丈,笔端真可干千钧。 万斛源泉随地滚,玉盘明珠无定准。虢国夫人控五骢,淡扫蛾眉却胭粉。 风霆熻歘一时来,须臾雨霁烟云开。虹收电戢星斗烂,一天明月光昭回。 此翁落落不可得,谪仙少陵乃其匹。小儿淮海秦少游,大儿豫章黄鲁直。 前生自是永禅师,后学宜称韩退之。玉堂金莲不足贵,罗浮琼海真瑰奇。 谁云赋诗不中和,馀子碌碌真么䯢。眉山至今草木枯,五百年来生一个。 海南遗迹有双泉,我家依约双泉边。双泉湮没不可见,山城落日生云烟。
dōng shì zhēn tiān rén   wén zhāng háo mài yǒu shén guāng yàn dàn zhǎng wàn zhàng   duān zhēn gàn qiān jūn    
wàn yuán quán suí gǔn   pán míng zhū dìng zhǔn guó guó rén kòng cōng dàn   sǎo é méi què yān fěn    
fēng tíng chuā shí lái   yān yún kāi hóng shōu diàn xīng dǒu làn   tiān míng yuè guāng zhāo huí    
wēng luò luò   zhé xiān shǎo líng nǎi xiǎo ér huái hǎi qín shǎo yóu   ér zhāng huáng zhí    
qián shēng shì yǒng chán shī   hòu xué chēng hán tuì 退 zhī táng jīn lián guì luó   qióng hǎi zhēn guī    
shuí yún shī zhōng   zi zhēn me méi shān zhì jīn cǎo   bǎi nián lái shēng    
hǎi nán yǒu shuāng quán   jiā yuē shuāng quán biān shuāng quán yān jiàn shān   chéng luò shēng yún yān