读东坡和渊明贫士诗寄诸子侄云重九俯迩樽俎萧然今余亦有此叹因次其韵将录寄梁溪诸弟以发数千里一笑 其三
何以写我意,寄之朱丝琴。钟期久已死,千古无知音。
弃置不复弹,调家难绎寻。东篱采青蕊,浊酒聊孤斟。
千驷所不顾,一斗诚可钦。陶然又复醉,谁识渊明心。
hé
何
yǐ
以
xiě
写
wǒ
我
yì
意
,
jì
寄
zhī
之
zhū
朱
sī
丝
qín
琴
zhōng
。
qī
钟
jiǔ
期
yǐ
久
sǐ
已
qiān
死
,
gǔ
千
wú
古
zhī
无
yīn
知
音
。
qì
弃
zhì
置
bù
不
fù
复
dàn
弹
,
diào
调
jiā
家
nán
难
yì
绎
xún
寻
dōng
。
lí
东
cǎi
篱
qīng
采
ruǐ
青
zhuó
蕊
,
jiǔ
浊
liáo
酒
gū
聊
zhēn
孤
斟
。
qiān
千
sì
驷
suǒ
所
bù
不
gù
顾
,
yī
一
dòu
斗
chéng
诚
kě
可
qīn
钦
táo
。
rán
陶
yòu
然
fù
又
zuì
复
shuí
醉
,
shí
谁
yuān
识
míng
渊
xīn
明
心
。