独钓四首

唐代 韩愈
侯家林馆胜,偶入得垂竿。曲树行藤角,平池散芡盘。 羽沈知食驶,缗细觉牵难。聊取夸儿女,榆条系从鞍。 一径向池斜,池塘野草花。雨多添柳耳,水长减蒲芽。 坐厌亲刑柄,偷来傍钓车。太平公事少,吏隐讵相赊。 独往南塘上,秋晨景气醒。露排四岸草,风约半池萍。 鸟下见人寂,鱼来闻饵馨。所嗟无可召,不得倒吾瓶。 秋半百物变,溪鱼去不来。风能坼芡觜,露亦染梨腮。 远岫重叠出,寒花散乱开。所期终莫至,日暮与谁回。
hòu jiā lín guǎn shèng   ǒu chuí gān 竿 shù xíng téng jiǎo   píng chí sàn qiàn pán
shěn zhī shí shǐ   mín jué qiān nán liáo kuā ér   tiáo cóng ān
jìng xiàng chí xié   chí táng cǎo huā duō tiān liǔ ěr   shuǐ zhǎng jiǎn
zuò yàn qīn xíng bǐng   tōu lái bàng diào chē tài píng gōng shì shǎo   yǐn xiāng shē
wǎng nán táng shàng   qiū chén jǐng xǐng pái àn cǎo   fēng yuē bàn chí píng
niǎo xià jiàn rén   lái wén ěr xīn suǒ jiē zhào   dào píng
qiū bàn bǎi biàn   lái fēng néng chè qiàn   rǎn sāi
yuǎn xiù chóng dié chū   hán huā sǎn luàn kāi suǒ zhōng zhì   shuí huí