读大唐西域记十三首 其十三

明代 释函是
宝洲多美色,可以倾人国。维有僧伽罗,庶几祛此惑。 大海何茫茫,谁执天马鬣。骧腾云路中,回顾即淹没。 妖媚岂不工,降心吾有诀。哀哉五百人,湎淟终难脱。 延祸及宫庭,贵贱同湮没。悠悠古自今,内外须明哲。
bǎo zhōu duō měi   qīng rén guó wéi yǒu sēng qié luó shù   huò    
hǎi máng máng   shuí zhí tiān liè xiāng téng yún zhōng huí   yān    
yāo mèi gōng   jiàng xīn yǒu jué āi zāi bǎi rén miǎn   tiǎn zhōng nán tuō    
yán huò gōng tíng   guì jiàn tóng yān yōu yōu jīn nèi   wài míng zhé