读大唐西域记十三首 其十二

明代 释函是
维人与兽交,乃以产凶逆。不信凶逆徒,亦从人类获。 怪哉狮子父,慈心终勿革。威宁踞长林,万骑尽辟易。 一子当其前,哮吼忽已歇。剚刃入怀中,忍痛竟至殁。 世人谓之痴,我谓慈无别。天下皆吾子,覆载及穷发。
wéi rén shòu jiāo   nǎi chǎn xiōng xìn xiōng   cóng rén lèi huò
guài zāi shī   xīn zhōng wēi níng cháng lín   wàn jǐn
zi dāng qián   xiāo hǒu xiē rèn huái 怀 zhōng   rěn tòng jìng zhì
shì rén wèi zhī chī   wèi bié tiān xià jiē   zǎi qióng