读大唐西域记十三首 其七
尼连林外池,香象侍母处。采藕汲清泉,于世复何与。
林外有人声,徬徨悲失路。象导人以归,人指象往捕。
岂待两臂落,方知鬼神怒。幽厄本自甘,盲母谁为哺。
仁王自有心,上帝日临汝。名利终当尽,此心安可负。
ní
尼
lián
连
lín
林
wài
外
chí
池
,
xiāng
香
xiàng
象
shì
侍
mǔ
母
chù
处
。
。
cǎi
采
ǒu
藕
jí
汲
qīng
清
quán
泉
,
yú
于
shì
世
fù
复
hé
何
yǔ
与
。
。
lín
林
wài
外
yǒu
有
rén
人
shēng
声
,
páng
徬
huáng
徨
bēi
悲
shī
失
lù
路
。
。
xiàng
象
dǎo
导
rén
人
yǐ
以
guī
归
,
rén
人
zhǐ
指
xiàng
象
wǎng
往
bǔ
捕
。
。
qǐ
岂
dài
待
liǎng
两
bì
臂
luò
落
,
fāng
方
zhī
知
guǐ
鬼
shén
神
nù
怒
。
。
yōu
幽
è
厄
běn
本
zì
自
gān
甘
,
máng
盲
mǔ
母
shuí
谁
wèi
为
bǔ
哺
。
。
rén
仁
wáng
王
zì
自
yǒu
有
xīn
心
,
shàng
上
dì
帝
rì
日
lín
临
rǔ
汝
。
。
míng
名
lì
利
zhōng
终
dāng
当
jǐn
尽
,
cǐ
此
xīn
心
ān
安
kě
可
fù
负
。
。