读大唐西域记十三首 其九
帝释窟之东,渐教昧随机。三净安得常,仰见群雁飞。
诒言众食乏,应声投身遗。悲感动见闻,执情终以移。
人岂不如鸟,圣化良有时。至今窣堵坡,照耀同吾师。
dì
帝
shì
释
kū
窟
zhī
之
dōng
东
,
jiàn
渐
jiào
教
mèi
昧
suí
随
jī
机
sān
。
jìng
三
ān
净
dé
安
cháng
得
yǎng
常
,
jiàn
仰
qún
见
yàn
群
fēi
雁
飞
。
yí
诒
yán
言
zhòng
众
shí
食
fá
乏
,
yīng
应
shēng
声
tóu
投
shēn
身
yí
遗
bēi
。
gǎn
悲
dòng
感
jiàn
动
wén
见
zhí
闻
,
qíng
执
zhōng
情
yǐ
终
yí
以
移
。
rén
人
qǐ
岂
bù
不
rú
如
niǎo
鸟
,
shèng
圣
huà
化
liáng
良
yǒu
有
shí
时
zhì
。
jīn
至
sū
今
dǔ
窣
pō
堵
zhào
坡
,
yào
照
tóng
耀
wú
同
shī
吾
师
。