读道书

宋代 陆游
一境有神龙,岁不畏枯旱。 为国常得贤,百世不可乱。 吾读黄老书,掩卷每三叹。 正使未长生,去死亦差缓。 如何不自力,白首犹漫漶?友朋死略尽,日月难把翫。 岂无独往愿,儿孙苦羁绊。 安得葛与陶,相从明此段!
jìng yǒu shén lóng   suì wèi hàn  
wèi guó cháng xián   bǎi shì luàn  
huáng lǎo shū   yǎn juàn měi sān tàn  
zhèng shǐ 使 wèi cháng shēng   chà huǎn  
  bái shǒu yóu màn huàn   yǒu péng lüè jìn   yuè nán wàn  
wǎng yuàn   ér sūn bàn  
ān táo   xiāng cóng míng duàn