读徂徕集

宋代 欧阳修
徂徕鲁东山,石子居山阿。 鲁人之所瞻,子与山嵯峨。 今子其死矣,东山复谁过。 精魄已埋没,文章岂能磨。 寿命虽不长,所得固已多。 旧稿偶自录,沧溟之一蠡。 其余谁付与,散失存几何。 存之警後世,古监照妖魔。 子生诚多难,忧患靡不罹。 宦学三十年,六经老妍摩。 问胡所专心,仁义丘与轲。 扬雄韩愈氏,此外岂知他。 尤勇攻佛老,奋笔如挥戈。 不量敌众寡,胆大身幺麽。 往年遭母丧,泣血走岷峨。 垢面跣双足,锄犁事田坡。 至今乡里化,孝悌勤蚕禾。 昨者来太学,青衫踏朝靴。 陈诗颂圣德,厥声续猗那。 羔鴈聘黄曦,曦惊走邻家。 施为可怪骇,世俗安委蛇。 谤口由此起,中之若飞梭。 上赖天子明,不挂网者罗。 忆在太学年,大雪如翻波。 生徒日盈门,饥坐列鴈鹅。 弦诵聒邻里,唐虞赓咏歌。 常续最高第,骞游各名科。 岂止学者师,谓宜国之皤。 夭寿反仁鄙,谁尸此偏颇。 不知呶呶者,又忍加诋诃。 圣贤要久远,毁誉暂諠哗。 生为举世疾,死也鲁人嗟。 作诗遗鲁社,祠子以为歌。
lái dōng shān   shí shān ē
rén zhī suǒ zhān   zi shān cuó é
jīn zi   dōng shān shuí guò
jīng mái   wén zhāng néng
shòu 寿 mìng suī zhǎng   suǒ de duō
jiù gǎo 稿 ǒu   cāng míng zhī
shuí   sàn shī cún
cún zhī jǐng hòu shì   jiān zhào yāo
zi shēng chéng duō nàn   yōu huàn
huàn xué sān shí nián   liù jīng lǎo yán
wèn suǒ zhuān xīn   rén qiū
yáng xióng hán shì   wài zhī
yóu yǒng gōng lǎo   fèn huī
liàng zhòng guǎ   dǎn shēn yāo
wǎng nián zāo sāng   xuè zǒu mín é
gòu miàn xiǎn shuāng   chú shì tián
zhì jīn xiāng huà   xiào qín cán
zuó zhě lái tài xué   qīng shān cháo xuē
chén shī sòng shèng   jué shēng
gāo yàn pìn huáng   jīng zǒu lín jiā
shī wéi guài hài   shì ān wēi
bàng kǒu yóu   zhōng zhī ruò fēi suō
shàng lài tiān míng   guà wǎng zhě luó
zài tài xué nián   xuě fān
shēng yíng mén   zuò liè yàn é
xián sòng guā lín   táng gēng yǒng
cháng zuì gāo   qiān yóu míng
zhǐ xué zhě shī   wèi guó zhī
yāo shòu 寿 fǎn rén   shuí shī piān
zhī náo náo zhě   yòu rěn jiā
shèng xián yào jiǔ yuǎn   huǐ zàn xuān huā
shēng wèi shì   rén jiē
zuò shī shè   zi wéi