独处

宋代 陆游
老夫闭门衰疾婴,小儿适有南山行,一奴入市暮未返,愔愔不闻鸟雀鸣。 地炉火死冻脚硬,欲作薄粥愁空枪。 平生遣日赖诗句,久矣无复吟哦声。 但余一点真正念,照了万象犹精明。 欲论此事向何许,众中倘遇千人英?
lǎo mén shuāi yīng   xiǎo ér shì yǒu nán shān xíng   shì wèi fǎn   yīn yīn wén niǎo què míng  
huǒ dòng jiǎo yìng   zuò báo zhōu chóu kōng qiāng  
píng shēng qiǎn lài shī   jiǔ yín é shēng  
dàn diǎn zhēn zhèng niàn   zhào le wàn xiàng yóu jīng míng  
lùn shì xiàng   zhòng zhōng tǎng qiān rén yīng