读陈石遗诗集遂和其论诗原韵

清代 吴保初
客邸镇无聊,向人借书看。游兴久已阑,吟侣亦渐罕。 暮携陈子诗,兀自诵至旦。珠玉随风翻,咳唾落天半。 咏怀追步兵,嗜酒过中散。云梦偶相值,江湖游汗漫。 师门君所思,世途吾已惮。虽有鸿羽仪,不及羊头烂。 泽畔放臣吟,楼头思妇叹。词妥极艰辛,语妙益凄惋。 始觉涪翁豪,不逊临川锻。吾师擅风雅,薪传火未断。 救衰虽已迟,振靡或未晏。谁为压卷篇,有人唱之涣。
zhèn liáo   xiàng rén jiè shū kàn yóu xìng jiǔ lán yín   jiàn hǎn    
xié chén zi shī   sòng zhì dàn zhū suí fēng fān   tuò luò tiān bàn    
yǒng huái 怀 zhuī bīng   shì jiǔ guò zhōng sàn yún mèng ǒu xiāng zhí jiāng   yóu hàn màn    
shī mén jūn suǒ   shì dàn suī yǒu hóng 鸿   yáng tóu làn    
pàn fàng chén yín   lóu tóu tàn tuǒ jiān xīn   miào wǎn    
shǐ jué wēng háo   xùn lín chuān duàn shī shàn fēng xīn   chuán huǒ wèi duàn    
jiù shuāi suī chí   zhèn huò wèi yàn shuí wèi juàn piān yǒu   rén chàng zhī huàn