都城春雪

明代 顾璘
白雪尔何意,经春犹漫飞。节移青帝令,寒逼远臣衣。 物态伤摇落,天心惧隐微。客居愁不寐,开阁望朝晖。
bái xuě ěr   jīng chūn yóu màn fēi jié qīng lìng   hán yuǎn chén
tài shāng yáo luò   tiān xīn yǐn wēi chóu mèi   kāi wàng zhāo huī