读昌甫诗
玉山高并两峰寒,向背稀稠画亦难。一味清新无我爱,遥看直北是长安。
yù
玉
shān
山
gāo
高
bìng
并
liǎng
两
fēng
峰
hán
寒
,
xiàng
向
bèi
背
xī
稀
chóu
稠
huà
画
yì
亦
nán
难
yī
。
wèi
一
qīng
味
xīn
清
wú
新
wǒ
无
ài
我
yáo
爱
,
kàn
遥
zhí
看
běi
直
shì
北
cháng
是
ān
长
安
。