读曾吉甫横碧斋诗

宋代 刘子翚
携锄引荒泉,偶步松岗北。 泠然毛骨清,楚尾见秋色。 稻气馥初凉,柽阴澹微日。 缅怀小斋居,棂槛增岑寂。 旷度灭知闻,微吟数峰碧。 若人端好修,珍驾动无迹。 深穷伊水源,峻陟衡山极。 终焉憩孔林,所乐惟自得。 延和数酌醪,侑静一编易。 向来辱倾输,洞见胸中白。 思亲道匪侔,既远情不怿。 矧余质冥顽,固未易刻画。 尊生有遐心,克已无全力。 以兹畏所知,负负常夕惕。 余波傥时渐,玉汝天其或。
xié chú yǐn huāng quán   ǒu sōng gǎng běi  
líng rán máo qīng   chǔ wěi jiàn qiū  
dào chū liáng   chēng yīn dàn wēi  
miǎn huái 怀 xiǎo zhāi   líng kǎn zēng cén  
kuàng miè zhī wén   wēi yín shù fēng  
ruò rén duān hǎo xiū   zhēn jià dòng  
shēn qióng shuǐ yuán   jùn zhì héng shān  
zhōng yān kǒng lín   suǒ wéi  
yán shù zhuó láo   yòu jìng biān  
xiàng lái qīng shū   dòng jiàn xiōng zhōng bái  
qīn dào fěi móu   yuǎn qíng  
shěn zhì míng wán   wèi huà  
zūn shēng yǒu xiá xīn   quán  
wèi suǒ zhī   cháng  
tǎng shí jiàn   tiān huò