独不见

明代 刘基
暖烟漾春林色紫,腻雨摧红出花蕊。蝶飞撩乱燕飞轻,嘤鸣相应俱有情。 有人抱瑟上高阔,坐对妆台弹别鹤。曲终顾影还徘徊,东风自吹罗帐开。
nuǎn yān yàng chūn lín   cuī hóng chū huā ruǐ dié fēi liáo luàn yàn fēi qīng   yīng míng xiāng yìng yǒu qíng
yǒu rén bào shàng gāo kuò   zuò duì zhuāng tái dàn bié zhōng yǐng hái pái huái   dōng fēng chuī luó zhàng kāi