独步

宋代 王之道
雨晴烟渚白鸥乱,风过霜林红叶稀。 独步幽吟心正苦,却怜明月照人归。
qíng yān zhǔ bái ōu luàn   fēng guò shuāng lín hóng
yōu yín xīn zhèng   què lián míng yuè zhào rén guī