渡白沟

元代 刘因
东北天高连海屿,太行蟠蟠如怒虎。一声霜雁界河秋,感慨孤怀几千古。 只知南北限长江,谁割鸿沟来此处。三关南下望风云,万里长风见高举。 莱公洒落近雄才,显德千年亦英主。谋臣使臣强解事,枉著渠头污吾鼓。 十年铁砚自庸奴,五载儿皇安足数。当时一失榆关路,便觉燕云非我土。 更从晚唐望沙陀,自此横流穿一缕。谁知江北杜鹃来,正见江东青鸟去。 渔阳挝鼓鸣地中,鹧鸪飞满梁园树。黄云白草西楼暮,木叶山头几风雨。 只应漠漠黄龙府,比似愁冈更愁苦。天教遗垒说向人,冻雨顽云结凄楚。 古称幽燕多义烈,呜咽泉声泻馀怒。仰天大笑东风来,云放残阳指归渡。
dōng běi tiān gāo lián hǎi 屿   tài xíng pán pán shēng shuāng yàn jiè qiū   gǎn kǎi huái 怀 qiān
zhǐ zhī nán běi xiàn cháng jiāng   shuí hóng 鸿 gōu lái chù sān guān nán xià wàng fēng yún   wàn cháng fēng jiàn gāo
lái gōng luò jìn xióng cái   xiǎn qiān nián yīng zhǔ móu chén shǐ 使 chén qiáng jiě shì   wǎng zhù tóu
shí nián tiě yàn yōng   zài ér huáng ān shù dāng shí shī guān   biàn 便 jué yàn yún fēi
gèng cóng wǎn táng wàng shā tuó   héng liú chuān 穿 shéi zhī jiāng běi juān lái   zhèng jiàn jiāng dōng qīng niǎo
yáng zhuā míng zhōng   zhè fēi mǎn liáng yuán shù huáng yún bái cǎo 西 lóu   shān tóu fēng
zhǐ yīng huáng lóng   chóu gāng gèng chóu tiān jiào lěi shuō xiàng rén   dòng wán yún jié chǔ
chēng yōu yàn duō liè   quán shēng xiè yǎng tiān xiào dōng fēng lái   yún fàng cán yáng zhǐ guī