端正好 题俞锦心女士端正阁诗

魏晋 高燮
帘痕叠叠香痕篆。顿钩起、锦囊句满。兰闺镇日清如洗,闷还借,诗排遣。 簪花小字蚕眠展。钟王格、自添幽媚。斯才惊绝休轻羡。 定不是,寻常选。
lián hén dié dié xiāng hén zhuàn dùn gōu jǐn náng mǎn lán guī zhèn qīng   mèn hái jiè   shī pái qiǎn
zān huā xiǎo cán mián zhǎn zhōng wáng tiān yōu mèi cái jīng jué xiū qīng xiàn
dìng shì   xún cháng xuǎn