端正好

清代 龚自珍
数年华闲中黯黯。记不起、谁思谁怨。金炉香袅昼沈沈,并叠作,闲愁片。 月明花满天如愿。也终有、酒阑灯散。不如被冷更香销,独自去,思千遍。
shù nián huá xián zhōng àn àn shuí shuí yuàn jīn xiāng niǎo zhòu shěn shěn   bìng dié zuò   xián chóu piàn
yuè míng huā mǎn tiān yuàn zhōng yǒu jiǔ lán dēng sàn bèi lěng gēng xiāng xiāo     qiān biàn