端正好

宋代 杜安世
野禽林栖啾唧语。闲庭院、残阳将暮。兰堂静悄珠帘窣。想玉人、归何处。 喜鹊几回薄无据。愁都在、双眉头聚。凄凉方感孤鸳侣。对夜永、成愁绪。
qín lín jiū xián tíng yuàn cán yáng jiāng lán táng jìng qiāo zhū lián xiǎng rén guī chǔ
què huí báo chóu dōu zài shuāng méi tóu liáng fāng gǎn yuān duì yǒng chéng chóu