端正好

宋代 杜安世
露落风高桐叶坠。小庭院、秋凉佳气。兰堂聚饮华筵启。罢令曲、呈珠缀。 晚天行云凝香袂。新声内、分明心意。玉炉初喷檀烟起。敛愁在、双蛾翠。
luò fēng gāo tóng zhuì xiǎo tíng yuàn qiū liáng jiā lán táng yǐn huá yán lìng chéng zhū zhuì
wǎn tiān xíng yún níng xiāng mèi xīn shēng nèi fēn míng xīn chū pēn tán yān liǎn chóu zài shuāng é cuì