端正好

宋代 杜安世
每逢春来长如病,玉容瘦、薄妆相称。双欢未经成孤令。奈厚约、全无定。 众禽啾唧声愁听。相思事、多少春恨。孤眠帐外银缸耿。透一点、炉烟暝。
měi féng chūn lái zhǎng bìng   róng shòu báo zhuāng xiāng chèn shuāng huān wèi jīng chéng lìng nài hòu yuē quán dìng
zhòng qín jiū shēng chóu tīng xiāng shì duō shǎo chūn hèn mián zhàng wài yín gāng gěng tòu diǎn yān míng