端正好

宋代 杜安世
槛菊愁烟沾秋露。天微冷、双燕辞去。月明空照别离苦。透素光、穿朱户。 夜来西风雕寒树。凭阑望、迢遥长路。花笺写就此情绪。特寄传、知何处。
kǎn chóu yān zhān qiū tiān wēi lěng shuāng yàn yuè míng kōng zhào bié tòu guāng chuān 穿 zhū
lái 西 fēng diāo hán shù píng lán wàng tiáo yáo cháng huā jiān xiě jiù qíng zhuàn zhī chǔ