短吟

宋代 韩淲
高看复下看,长吟时短吟。人宁常适意,世或尽知音。 灵运穿高屐,渊明理素琴。海隅风渺渺,山窟雪森森。
gāo kàn xià kàn   cháng yín shí duǎn yín rén níng cháng shì shì   huò jǐn zhī yīn    
líng yùn chuān 穿 gāo   yuān míng qín hǎi fēng miǎo miǎo shān   xuě sēn sēn