短谣

宋代 王令
窗中灯冷晕重绿,窗前西风叶相逐。晓霜披瓦月上轩,枕梦不成雁声续。 拂衣起步行绕壁,万虑无成泪沾臆。铁房老剑涩不青,闪系八柱不可索。 白昼出门归路迷,冬日易夜还空归。人将豪杰视如草,天困英雄未与时。 长鲸滞斩海波摇,塞甲不卷边尘嚣。吾徒憔悴乃如此,安得长喙呼重霄。
chuāng zhōng dēng lěng yūn zhòng 绿   chuāng qián 西 fēng xiāng zhú xiǎo shuāng yuè shàng xuān zhěn   mèng chéng yàn shēng    
xíng rào   wàn chéng lèi zhān tiě fáng lǎo jiàn qīng shǎn   zhù suǒ    
bái zhòu chū mén guī   dōng hái kōng guī rén jiāng háo jié shì cǎo tiān   kùn yīng xióng wèi shí    
cháng jīng zhì zhǎn hǎi yáo   sāi jiǎ juǎn biān chén xiāo qiáo cuì nǎi ān   cháng huì chóng xiāo