端砚诗

宋代 苏轼
披云离北岩,度岭入中夏。 重藉剪楚茅,方函斲英檟。 骚坛意莫逆,匠石语□侈。 匪垩劳运斤,如带防毁銙。 砺□□□□,观隅整同厦。 津津剖马肝,索索模羊觟。 气逼松滋豪,烟联雪涛诧 登堂却蹒跚,饮水何谻閜。 守墨面宜黔,含贞口终哑。 静惟有寿焉,玷尚可磨也。 鲁史记获麟,晋帖题裹鮓。 供给到唐文,护持等商斝。 眉形空爱纤,风字仍嫌哆。 载观七八评,咸本六一写。 退然敢摩肩,信矣俱出跨。 始知尹公他,不媚王孙贾。 铭诗与器传,篆刻当碑打。 严韵拾孑遗,微才任聊且。
yún běi yán   lǐng zhōng xià
zhòng jiǎn chǔ máo   fāng hán zhuó yīng jiǎ
sāo tán   jiàng shí   chǐ
fěi è láo yùn jīn   dài fáng huǐ kuǎ
          guān zhěng tóng shà
jīn jīn pōu gān   suǒ suǒ yáng huà
sōng háo   yān lián xuě tāo chà
dēng táng què pán shān   yǐn shuǐ xiǎ
shǒu miàn qián   hán zhēn kǒu zhōng
jìng wéi yǒu shòu 寿 yān   diàn shàng
shǐ huò lín   jìn tiē guǒ zhǎ
gōng dào táng wén   chí děng shāng jiǎ
méi xíng kōng ài xiān   fēng réng xián duō
zài guān píng   xián běn liù xiě
tuì 退 rán gǎn jiān   xìn chū kuà
shǐ zhī yǐn gōng   mèi wáng sūn jiǎ
míng shī chuán   zhuàn dāng bēi
yán yùn shí jié   wēi cái rèn liáo qiě