断砚歌为姜西溟先辈赋,砚为家梁汾舍人击碎

清代 顾图河
姜侯砚小才如掌,玉腻金清世无两。隃糜发采宣毫爽,酒半传观各夸赏。 舍人怒起夺之急,嫚骂何堪一钱直。奋捶顿似玻璃拆,满座失声留不得。 物之成毁有由然,舍人辩口方便便。君不见姜侯醉作草圣狂而颠,怒倪跁跒龙蜿蜒。 又不见姜侯著书卷几千,抵突彪固追谈迁。脱手便有风雷缠,庙堂颇复急此贤。 诸公百僚压其巅,禄米不救饥窘煎。焉用此石空钻研,羁穷白首默自怜。 呜呼胡琴摔破不复弦,唾壶口缺那更全。姜侯乃煎麟角凤觜之胶重缀联,玉蜍吐水调松烟。 摩挲自谓石可田,石乡可游吾老焉。
jiāng hóu yàn xiǎo cái zhǎng   jīn qīng shì liǎng cǎi xuān háo shuǎng jiǔ   bàn chuán guān kuā shǎng    
shè rén duó zhī   màn kān qián zhí fèn chuí dùn shì chāi mǎn   zuò shī shēng liú    
zhī chéng huǐ yǒu yóu rán   shè rén biàn kǒu fāng biàn 便 biàn 便 jūn jiàn jiāng hóu zuì zuò cǎo shèng kuáng ér diān   qiǎ lóng wān yán    
yòu jiàn jiāng hóu zhù shū juàn qiān   biāo zhuī tán qiān tuō shǒu biàn yǒu 便 fēng léi chán miào   táng xián    
zhū gōng bǎi liáo diān   jiù jiǒng jiān yān yòng shí kōng zuān yán   qióng bái shǒu lián    
qin shuāi xián   tuò kǒu quē gèng quán jiāng hóu nǎi jiān lín jiǎo fèng zuǐ zhī jiāo zhòng zhuì lián   chú shuǐ diào sōng yān    
wèi shí tián   shí xiāng yóu lǎo yān