断雁

宋代 文天祥
断雁西江远,无家寄万金。 乾坤风月老,沙漠岁年深。 白日去如梦,青天知此心。 素琴弦已绝,不绝是南音。
duàn yàn 西 jiāng yuǎn   jiā wàn jīn
qián kūn fēng yuè lǎo   shā suì nián shēn
bái mèng   qīng tiān zhī xīn
qín xián jué   jué shì nán yīn