端午睡起和韵

宋代 李之仪
岂复记佳节,饱食睡亭午。虽不负此身,倦听亦良苦。 念初入此门,只作十日数。那知如忍炎,倏尔到角黍。 本非来质秦,盖异行怨楚。端为城旦拘,独与缧绁语。 深坑偶未埋,大镬仅逃煮。净持诸愿力,妙地叩初祖。 会当纵奔鹿,遂与搏猛虎。蹇余愧平生,何适非龃龉。
jiā jié   bǎo shí shuì tíng suī shēn   juàn tīng liáng
niàn chū mén   zhǐ zuò shí shù zhī rěn yán   shū ěr dào jiǎo shǔ
běn fēi lái zhì qín   gài xíng yuàn chǔ duān wèi chéng dàn   léi xiè
shēn kēng ǒu wèi mái   huò jǐn táo zhǔ jìng chí zhū yuàn   miào kòu chū
huì dāng zòng bēn 鹿   suì měng jiǎn kuì píng shēng   shì fēi