端午日用韵

宋代 虞俦
今朝端午懒吟诗,此意儿曹莫遣知。 萱草著花空有恨,菖蒲称寿永无时。 远途日暮休回首,近事风传只皱眉。 角黍堆盘何处奠,沉湘千古使人悲。
jīn zhāo duān lǎn yín shī   ér cáo qiǎn zhī  
xuān cǎo zhù huā kōng yǒu hèn   chāng chēng shòu 寿 yǒng shí  
yuǎn xiū huí shǒu   jìn shì fēng chuán zhǐ zhòu méi  
jiǎo shǔ duī pán chǔ diàn   chén xiāng qiān shǐ 使 rén bēi