端叔见和次韵答之

宋代 释德洪
俊词方觉春照眼,秀句忽惊丝出盆。睡馀两鬓尚殷蚊,行乐风轩须痛饮。 穷吟空屋笑愁蹲,笔端浩荡吐乾坤。落笔新诗敏风雨,撚须豪气划虹霓。 侍儿扶掖醉吟时,靖节田园寻窈窕。谪仙风味自嵚巇,何如春瓮揭黄泥。
jùn fāng jué chūn zhào yǎn   xiù jīng chū pén shuì liǎng bìn shàng yīn wén xíng   fēng xuān tòng yǐn    
qióng yín kōng xiào chóu dūn   duān hào dàng qián kūn luò xīn shī mǐn fēng niǎn   háo huà hóng    
shì ér zuì yín shí   jìng jié tián yuán xún yǎo tiǎo zhé xiān fēng wèi qīn   chūn wèng jiē huáng