断火谣

唐代 苏拯
谁谓之推贤,于世何功果。绝尔晋侯交,禁我唐虞火。 国闭檀榆烟,大礼成隳堕。暗室枯槁饭,冷面相看坐。 阳升既非佑,阴伏若为佐。焉冻群生腹,将止天下祸。 但究冤滥刑,天道无不可。鄙哉前朝翊赞臣, 訏谟之规何琐琐。
shuí wèi zhī tuī xián   shì gōng guǒ jué ěr jìn hóu jiāo   jìn táng huǒ
guó tán yān   chéng huī duò àn shì gǎo fàn   lěng miàn xiāng kàn zuò
yáng shēng fēi yòu   yīn ruò wéi zuǒ yān dòng qún shēng   jiāng zhǐ tiān xià huò
dàn jiū yuān làn xíng   tiān dào zāi qián cháo zàn chén  
zhī guī suǒ suǒ