短歌自嘲

明代 王世贞
我不能六翮飞上天,又不能摧眉折腰贵人前。为郎五载,偃蹇不迁。 讯牍再过心茫然,但晓月费司农钱。移书考功,令愿赐归田。 考功笑谓:汝犹须眉在人面,留之何益去不全。西山山色青刺眼,为我拥鼻赋一篇。 乃公调笑亦常事,有酒且逐东风颠。
néng liù fēi shàng tiān   yòu néng cuī méi zhé yāo guì rén qián wèi láng zài yǎn   jiǎn qiān    
xùn zài guò xīn máng rán   dàn xiǎo yuè fèi nóng qián shū kǎo gōng lìng   yuàn guī tián    
kǎo gōng xiào wèi   yóu méi zài rén miàn   liú zhī quán shān 西 shān qīng yǎn wèi   yōng piān    
nǎi gōng tiáo xiào cháng shì   yǒu jiǔ qiě zhú dōng fēng diān