短歌行

元代 戴良
青天上有无根日,驰光暂明还复黑。 昼夜相催老却人,忽忽吾言四十七。 偶看旧镜镜为羞,昔髭未生今白头。 朱颜丹药已难觅,青史功名行且休。 岁岁年年待富贵,富贵不来老还至。 老既至兮百事非,病妻对之怨且詈。 妻年比我虽稍卑,近亦摧颓如我衰。 一生仳离殕居半,此世欢娱能几时。 纵多子女知何益,北邙冢墓无人识。 古往今来共如此,我亦胡为空叹息。 人生满百世岂多,尊中有酒且高歌。 有酒不歌奈老何!
qīng tiān shàng yǒu gēn   chí guāng zàn míng hái hēi  
zhòu xiāng cuī lǎo què rén   yán shí  
ǒu kàn jiù jìng jìng wèi xiū   wèi shēng jīn bái tóu  
zhū yán dān yào nán   qīng shǐ gōng míng xíng qiě xiū  
suì suì nián nián dài guì   guì lái lǎo hái zhì  
lǎo zhì bǎi shì fēi   bìng duì zhī yuàn qiě  
nián suī shāo bēi   jìn cuī tuí shuāi  
shēng fǒu bàn   shì huān néng shí  
zòng duō zhī   běi máng zhǒng rén shí  
wǎng jīn lái gòng   wéi kōng tàn  
rén shēng mǎn bǎi shì duō   zūn zhōng yǒu jiǔ qiě gāo  
yǒu jiǔ nài lǎo