短歌行

宋代 陆游
百年鼎鼎世共悲,晨钟暮鼓无休时。 碧桃红杏易零落,翠眉玉颊多别离。 涉江采菱风败意,登楼侍月云为祟。 功名常畏谤谗兴,富贵每同衰病至。 人生可叹十八九,自古危机无妙手。 正令插翮上青云,不如得钱即沽酒。
bǎi nián dǐng dǐng shì gòng bēi   chén zhōng xiū shí  
táo hóng xìng líng luò   cuì méi jiá duō bié  
shè jiāng cǎi líng fēng bài   dēng lóu shì yuè yún wéi suì  
gōng míng cháng wèi bàng chán xīng   guì měi tóng shuāi bìng zhì  
rén shēng tàn shí jiǔ   wēi miào shǒu  
zhèng lìng chā shàng qīng yún   qián jiǔ