短歌

唐代 聂夷中
八月木荫薄,十叶三堕枝。人生过五十,亦已同此时。 朝出东郭门,嘉树郁参差。暮出西郭门,原草已离披。 南邻好台榭,北邻善歌吹。荣华忽消歇,四顾令人悲。 生死与荣辱,四者乃常期。古人耻其名,没世无人知。 无言鬓似霜,勿谓发如丝。耆年无一善,何殊食乳儿。
yuè yīn báo   shí sān duò zhī rén shēng guò shí   tóng shí
cháo chū dōng guō mén   jiā shù cēn chū 西 guō mén   yuán cǎo
nán lín hǎo tái xiè   běi lín shàn chuī róng huá xiāo xiē   lìng rén bēi
shēng róng   zhě nǎi cháng rén chǐ míng   shì rén zhī
yán bìn shì shuāng   wèi nián shàn   shū shí ér