宋代 欧阳修
韩孟于文词,两雄力相当。篇章缀谈笑,雷电击幽荒。 众鸟谁敢和,鸣凤呼其凰。孟穷苦累累,韩富浩穰穰。 穷者啄其精,富者烂文章。发生一为宫,揫敛一为商。 二律虽不同,合奏乃锵锵。天之产奇怪,希世不可常。 寂寥二百年,至宝埋无光。郊死不为岛,圣俞发其藏。 患世愈不出,孤吟夜号霜。霜寒入毛骨,清响哀愈长。 玉山禾难熟,终岁苦饥肠。我不能饱之,更欲不自量。 引吭和其音,力尽犹勉彊。诚知非所敌,但欲继前芳。 近者蟠桃诗,有传来北方。发我衰病思,蔼如得春阳。 忻然便欲和,洗砚坐中堂。墨笔不能下,恍恍若有亡。 老鸡嘴爪硬,不易犯其场。不战先自却,虽奔未甘降。 更欲呼子美,子美隔涛江。其人虽憔悴,其志独轩昂。 气力诚当对,胜败可交相。安得二子接,挥锋两交铓。 我亦愿助勇,鼓旗噪其旁。快哉天下乐,一釂宜百觞。 乖离难会合,此志何由偿。
hán mèng wén   liǎng xióng xiāng dāng piān zhāng zhuì tán xiào   léi diàn yōu huāng
zhòng niǎo shuí gǎn   míng fèng huáng mèng qióng lěi lěi   hán hào rǎng rǎng
qióng zhě zhuó jīng   zhě làn wén zhāng shēng wèi gōng   jiū liǎn wèi shāng
èr suī tóng   zòu nǎi qiāng qiāng tiān zhī chǎn guài   shì cháng
liáo èr bǎi nián   zhì bǎo mái guāng jiāo wéi dǎo   shèng cáng
huàn shì chū   yín hào shuāng shuāng hán máo   qīng xiǎng āi zhǎng
shān nán shú   zhōng suì cháng néng bǎo zhī   gèng liàng
yǐn háng yīn   jìn yóu miǎn jiàng chéng zhī fēi suǒ   dàn qián fāng
jìn zhě pán táo shī   yǒu chuán lái běi fāng shuāi bìng   ǎi chūn yáng
xīn rán biàn 便   yàn zuò zhōng táng néng xià   huǎng huǎng ruò yǒu wáng
lǎo zuǐ zhǎo yìng   fàn chǎng zhàn xiān què   suī bēn wèi gān jiàng
gèng zi měi   zi měi tāo jiāng rén suī qiáo cuì   zhì xuān áng
chéng dāng duì   shèng bài jiāo xiāng ān èr zi jiē   huī fēng liǎng jiāo máng
yuàn zhù yǒng   zào páng kuài zāi tiān xià   jiào bǎi shāng
guāi nán huì   zhì yóu cháng