都门病中除夕有感

宋代 何绛
疏钟急雪暗相和,漏尽其如不寐何。老至渐知贫境乐,病来方惜壮年过。 空斋入夜镫光减,寒梦还家岁晏多。寂寞床头唯药草,半冬憔悴帝城阿。
shū zhōng xuě àn xiāng   lòu jǐn mèi lǎo zhì jiàn zhī pín jìng   bìng lái fāng zhuàng nián guò
kōng zhāi dèng guāng jiǎn   hán mèng huán jiā suì yàn duō chuáng tóu wéi yào cǎo   bàn dōng qiáo cuì chéng ā