都梁十景诗 瑞岩庵清眺

宋代 米芾
西山月落楚天低,不放红尘点翠微。鹤唳一声松露滴,水晶寒湿道人衣。
西 shān yuè luò chǔ tiān   fàng hóng chén diǎn cuì wēi shēng sōng shuǐ   jīng hán shī dào 湿 rén