斗鸡亭秋望

唐代 王翰
扶筇独上斗鸡亭,俯瞰平郊望眼明。路入洧川寒晓断,山连新郑暮云横。 烟生茅屋人家少,风起沙岗雁阵惊。况是老年多抱疾,岂堪登眺重伤情。
qióng shàng dòu tíng   kàn píng jiāo wàng yǎn míng wěi chuān hán xiǎo duàn   shān lián xīn zhèng yún héng
yān shēng máo rén jiā shǎo   fēng shā gǎng yàn zhèn jīng kuàng shì lǎo nián duō bào   kān dēng tiào zhòng shāng qíng