斗鸡亭二首 其二

唐代 王翰
亭上题诗记我来,我来望眼与君开。荒陂断垄依林麓,旷野孤村入草莱。 胜概已为先辈赏,登临常使后人哀。行藏有命非吾必,何问云台与钓台。
tíng shàng shī lái   lái wàng yǎn jūn kāi huāng bēi duàn lǒng lín   kuàng cūn cǎo lái
shèng gài wèi xiān bèi shǎng   dēng lín cháng shǐ 使 hòu rén āi xíng cáng yǒu mìng fēi   wèn yún tái diào tái