窦璧诗

元代 鲜于枢
谁言河水浊,鸣镝约秦境。官军闹如蚁,城守申严警。 窦璧一匹夫,欲汲困短绠。慷慨愿自效,行台可其请。 从徒二十八,设伏独园静。逻骑百蹄翻,倏来落电影。 勇士贵一决,犹豫失马猛。赏功不踰日,箫鼓喧市井。 英风激衰软,胡以倍凄冷。
shuí yán shuǐ zhuó   míng yuē qín jìng guān jūn nào   chéng shǒu shēn yán jǐng
dòu   kùn duǎn gěng kāng kǎi yuàn xiào   xíng tái qǐng
cóng èr shí   shè yuán jìng luó bǎi fān   shū lái luò diàn yǐng
yǒng shì guì jué   yóu shī měng shǎng gōng   xiāo xuān shì jǐng
yīng fēng shuāi ruǎn   bèi lěng