斗百草·别日常多

宋代 晁补之
别日常多,会时常少天难晓。正喜花开,又愁花谢,春也似人易老。惨无言、念旧日朱颜,清欢莫笑。便苒苒如云,霏霏似雨,去无音耗。追想墙头梅下,门里桃边,名利为伊都忘了。血写香笺,泪封罗帕,记三日、离肠恨搅。如今事,十二楼空凭谁到。此情悄。拟回船、武陵路杳。
bié cháng duō   huì shí cháng shǎo tiān nán xiǎo zhèng huā kāi   yòu chóu huā xiè   chūn rén lǎo cǎn yán niàn jiù zhū yán   qīng huān xiào biàn 便 rǎn rǎn yún   fēi fēi shì   yīn hào zhuī xiǎng qiáng tóu méi xià   mén táo biān   míng wèi dōu wàng le xuè xiě xiāng jiān   lèi fēng luó   sān cháng hèn jiǎo jīn shì   shí èr lóu kōng píng shuí dào qíng qiāo huí chuán líng yǎo