冬至夜坐作短歌

宋代 陆游
一阳萌生从此日,老人坚坐午达夕。 浑浑上泝河流黄,赫赫内视神珠赤。 爱如婴儿未离乳,危若游丝袅千尺。 君不见宣房塞河百万人,一旦横流由蚁隙。
yáng méng shēng cóng   lǎo rén jiān zuò  
hún hún shàng liú huáng   nèi shì shén zhū chì  
ài yīng ér wèi   wēi ruò yóu niǎo qiān chǐ  
jūn jiàn xuān fáng sāi bǎi wàn rén   dàn héng liú yóu