冬至酬刘使君

唐代 殷尧藩
异乡冬至又今朝,回首家山入梦遥。渐喜一阳从地复, 却怜群沴逐冰消。梅含露蕊知迎腊,柳拂宫袍忆候朝。 多少故人承宴赏,五云堆里听箫韶。
xiāng dōng zhì yòu jīn zhāo   huí shǒu jiā shān mèng yáo jiàn yáng cóng  
què lián qún zhú bīng xiāo méi hán ruǐ zhī yíng   liǔ gōng páo hòu cháo
duō shǎo rén chéng yàn shǎng   yún duī tīng xiāo sháo