冬至

宋代 文天祥
书云今日事,梦破晓鸣钟。 家祸三生劫,年愁两度冬。 江山乏小草,霜雪见孤松。 春色蒙泉里,烟芜几万重。
shū yún jīn shì   mèng xiǎo míng zhōng
jiā huò sān shēng jié   nián chóu liǎng dōng
jiāng shān xiǎo cǎo   shuāng xuě jiàn sōng
chūn méng quán   yān wàn zhòng