冬至

宋代 汪炎昶
山家律琯在寒梅,香袭幽窗报乍开。 客梦并堕残夜尽,乡心潜傍一阳回。 幡垂稍喜春当近,竹爆先惊胝又摧。 从此东风无限绿,不妨吹上发毛来。
shān jiā guǎn zài hán méi   xiāng yōu chuāng bào zhà kāi  
mèng bìng duò cán jǐn   xiāng xīn qián bàng yáng huí  
fān chuí shāo chūn dāng jìn   zhú bào xiān jīng zhī yòu cuī  
cóng dōng fēng xiàn 绿   fáng chuī shàng máo lái