冬至

宋代 汪炎昶
草草欢娱共一觞,葭灰昨夜煦初阳。 民贫绝喜冬独煖,客倦翻嫌日渐长。 造化不停聊阖癖,人情自此隔炎凉。 欲占岁稔浑无雪,儿毫晴云晓色黄。
cǎo cǎo huān gòng shāng   jiā huī zuó chū yáng  
mín pín jué dōng nuǎn   juàn fān xián jiàn zhǎng  
zào huà tíng liáo   rén qíng yán liáng  
zhàn suì rěn hún xuě   ér háo qíng yún xiǎo huáng