冬至

宋代 陆游
岁月难禁节物催,天涯回首意悲哀。 十年人向三巴老,一夜阳从九地来。 上马出门愁敛版,还家留客强传杯。 探春漫道江梅早,盘里酥花也斗开。
suì yuè nán jìn jié cuī   tiān huí shǒu bēi āi  
shí nián rén xiàng sān lǎo   yáng cóng jiǔ lái  
shàng chū mén chóu liǎn bǎn   huán jiā liú qiáng chuán bēi  
tàn chūn màn dào jiāng méi zǎo   pán huā dòu kāi