冬至

唐代 杜甫
年年至日长为客,忽忽穷愁泥杀人。 江上形容吾独老,天边风俗自相亲。 杖藜雪后临丹壑,鸣玉朝来散紫宸。 心折此时无一寸,路迷何处见三秦。
nián nián zhì zhǎng wèi   qióng chóu shā rén
jiāng shàng xíng róng lǎo   tiān biān fēng xiāng qīn
zhàng xuě hòu lín dān   míng zhāo lái sàn chén
xīn zhé shí cùn   chǔ jiàn sān qín